Chi Giáo Thụ Bất Thị Luyến Đồng Phích
Phan_28
Harry ngẩng đầu nhìn y, cắn môi gật đầu, sau đó cúi đầu vào chậu tưởng kí.
Severus ôm cậu, trong lòng cảm xúc đã rối thành một nùi.
Thật lâu sau, Harry thoát ra khỏi mớ kí ức này, gương mặt sũng nước mắt đặt chậu tưởng kí qua một bên, ôm lấy cổ y khóc lớn, miệng không ngừng gọi tên y, không nói được lời nào khác.
Trong chậu tưởng kí cậu thấy được hắc ám vượt xa cả tưởng tượng của mình, cậu thấy thời ấu thơ đen tối của người yêu mình, nhìn thiếu niên âm trầm tái nhợt lớn lên theo dòng đời nhấp nhô, nhìn thấy quan hệ của y cùng mẹ mình bị rạn nứt, nhìn thấy y gia nhập Tử Thần Thực Tử, nhìn thấy y tuyệt vọng khi thấy mẹ mình chết đi, nhìn thấy y làm gián điệp hai mặt phải chạy giữa hắc bạch, nhìn thấy y cô độc chết đi trong lều hét, nhìn thấy y sống lại, gặp lại mình, sau đó chậm rãi có được ấm áp……
Trái tim thiện lương của cậu dường như bị một bàn tay bóp chặt, đau đến mức không thở nỗi, đau đến mức nước mắt không ngừng chảy ra, cái gì cũng không muốn nghĩ nữa, chỉ muốn ôm lấy người trước mắt, thật chặt.
“Sev…….Sev……..Sev…….” Trừ bỏ gọi tên của y, cậu căn bản không thể tưởng được còn có thể nói gì để lồng ngực mình không còn đau đớn.
Severus thở dài một hơi, thấp giọng hỏi cậu: “Như vậy, ngươi có muốn rời khỏi ta không?”
“Không! Không muốn, không muốn!” Cậu ôm chặt lấy cổ người yêu, sống chết lắc đầu.
“Thực xin lỗi…….” Severus thở dài nhận lỗi.
Harry khóc lóc lắc đầu: “Không…..không cần xin lỗi…… đau…..” Cậu khóc tới mức thở không nỗi, run rẩy nắm lấy tay người yêu áp lên ngực mình: “Đau quá……”
Severus ôm chặt cậu, trong lòng vừa đau xót vừa vui sướng, trong nhất thời cũng không nói nên lời.
Qua thật lâu sau, mãi tới khi đôi mắt vật nhỏ đã sưng đỏ, lúc này mới đau lòng lau nước mắt cho cậu: “Được rồi, đừng khóc, còn khóc nữa sẽ mù……”
“Mới không có…….” Vật nhỏ lúc này mới ngượng ngùng cọ cọ tay y, hút hút cái mũi, giọng nói đặc sệt hỏi y “Sao bây giờ thầy mới tới!”
“Thực xin lỗi.” Severus thành khẩn tự kiểm điểm: “Lần sau sẽ không để ngươi chờ lâu như vậy.”
“Còn có lần sau? !” Vật nhỏ trừng mắt, cố làm bộ dáng hung ác.
“Được rồi, được rồi, tuyệt đối không có lần sau.” Severus mỉm cười hôn cậu một chút: “Tha thứ cho ta đi, cậu Snape?”
“Hừ!” Vật nhỏ tức giận cắn cằm y một ngụm: “Là cậu Potter!”
Chương 73: Dụ Dỗ
Bởi vì mới dỗ dành xong, Severus cũng không cãi cọ rốt cuộc là cậu Potter hay là cậu Snape, sợ cậu lại giận, vì thế đành nói sang chuyện khác: “Nghe nói ngươi ngồi trước lò sưởi hai ngày rồi? Không ăn cơm? Không ngủ sao?”
Harry vội vàng giải thích: “Ai nha đâu có a, thầy đừng có nghe Sirius nói bậy! Em có ăn cơm nghỉ ngơi đầy đủ!”
“Thiệt hay giả?” Severus nghi ngờ nhìn cậu: “Vậy sao ánh mắt lại nhiều tơ máu như vậy? Sắc mặt còn trắng bệt…..”
Harry ủy khuất trừng mắt: “Còn không phải đều do thầy làm hại sao! Làm em ngủ không được…….”
Severus gieo gió gặt bão đành phải tiếp tục chuyển đề tài: “Đúng rồi, Draco có viết thư cho Lucius chưa? Voldemort đã chết, hai người họ cũng nên quay về?”
Chủ đề y dời đi cũng rất hấp dẫn, vì thế Harry dễ dàng bị dẫn dắt dời đi lực chú ý: “Lúc báo đưa tin Voldemort chết, cậu ta lập tức viết rồi.”
“Ừ, Narcissa nói nàng về sẽ mang quà cho ngươi, muốn cái gì?” Severus nhẹ nhàng thở phào, nhàn nhạt hỏi.
Vật nhỏ đếm đầu ngón tay bắt đầu liệt kê.
Sau khi khúc mắc được giải, tình cảm hai người dĩ nhiên lại càng sâu sắc hơn.
Tối đó Harry giữ Severus lại ăn cơm, Sirius thấy bọn họ cứ liếc mắt với nhau, trong lòng thực sự căm tức. Tuy rằng nói là hắn không còn phản đối hai người họ ở cùng một chỗ, hai người họ cũng do một tay hắn thúc đầy, mưng mà! Nhìn thấy con đỡ đầu của mình ngọt đến phát ngán với đối thủ sống còn vẫn rất khó chịu nha nha nha nha nha!
Severus lơ đãng thấy biểu tình cau có của hắn, ác ý nhếch khóe miệng nhìn hắn khiêu khích.
Đại cẩu lập tức xù lông: “Ánh mắt của ngươi là có ý gì, cái đồ luyến đồng!”
Nghe thấy lời hắn, Draco đang im lặng ăn cơm đồng tình liếc mắt một cái.
“Sirius!” Harry không vui trừng hắn: “Sev mới không phải luyến đồng! Con không phải con nít!” Đứa nhỏ ghét nhất là bị người khác nói tới vấn đề tuổi tác của mình và Sev!
Draco cười trộm, cậu biết Harry sẽ nói vậy.
Sirius nhất thời uể oải, ủy khuất nhìn con đỡ đầu nhà mình: “Harry~con cư nhiên vì y mà trừng chú? ! Con không thương cha đỡ đầu sao~”
“Không phải có Remus thương chú rồi sao.” Harry lơ đãng nói.
Lupin đang chuyên tâm ăn cơm đột nhiên bị nghẹn, hắn khụ hết nửa ngày, lại uống một hớp canh lớn mới khôi phục lại, kết quả vừa nhấc đầu lên đã nhìn thấy gương mặt đỏ bừng sắp bốc hơi nước của Sirius.
“Nói, nói bậy!” Sirius thẹn quá thành giận cất cao giọng: “Chú với Remus là bạn bè trong sáng!”
Lupin vội vàng phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy, chính là vậy!”
Harry từ chối cho ý kiến bĩu môi: “Chậc, người lớn chỉ thích sĩ diện, có gì mà không thừa nhận chứ?” Harry bạn nhỏ dường như đã quên, da mặt cậu cũng không dày hơn bao nhiêu…….
“Ăn cơm, ăn cơm!” Sirius trừng mắt: “Trước kia con đâu có nói như vậy, nhất định là Snape làm hư con! Hừ! Ta nói cho ngươi biết này Snape, nếu ngươi dám biến Harry nhà ta thành Slytherin, ta nhất định sẽ không bỏ qua ngươi!”
Severus căn bản lười phản ứng hắn.
Sau ngày đó, Harry lại bắt đầu mỗi ngày chạy tới chỗ Severus.
Cách kì Quidditch thế giới cử hành khoảng hai ngày, Lucius cùng Narcissa chạy qua Trung Quốc tránh nạn nhận được thư tín của Draco báo Chúa tể Hắc ám đã chết rốt cuộc cũng quay lại. Mặc dù Bộ Pháp Thuật vẫn chưa điều tra hết số Tử Thần Thực Tử còn sót lại, Giới Phù Thủy có thể vẫn còn vài con cá lọt lướt nhưng chút này cũng không còn đủ uy hiếp đối với bọn họ.
Vốn Ma vương Chiếc cúp đã chiêu mộ rất nhiều người khổng lồ ở các bộ tộc nam bộ Anh quốc cùng lang nhân, nhưng ai ngờ hắn cư nhiên bị Hội Phượng Hoàng công kích vào tận hang hổ? Đám người đã phục tùng hắn căn bản không có mặt ở trang viên, sau đó bọn họ nghe tin Ma vương chết, phỏng chừng đã nhanh chóng quay về bộ tộc, có lẽ thực là vậy, dù sao Bộ Pháp Thuật ngay cả một cọng lông người sói cũng không tìm được.
Bộ Pháp Thuật tặng huân chương Merlin cho Severus, kết quả y không tới buổi trao tặng mà trực tiếp bảo Dumbledore đại diện.
Chuyện này làm Lucius cứ nói mãi, quý tộc bạch kim ước gì huân chương kia dành cho mình, sau đó y có thể phát biểu một bài cảm tưởng thật cảm động trước Giới Phù Thủy v…v…….
Ngày bắt đầu cúp Quidditch thế giới, Siriys nhõng nhẽo cố gắng vòi Harry tham gia hoạt động mà cậu vốn không thích thú tẹo nào này, vì thế Severus cũng đi.
“Này, sao ngươi cũng tới a?” Sirius khó chịu trừng y: “Không cần lúc cha con ta thân thiết tới quấy rối không hả? Ngươi cũng đâu có thích Quidditch, chẳng lẽ không thể để ta một ngày yên bình không bị ai giành con đỡ đầu sao?”
Severus khinh miệt nhìn hắn, phun ra một câu: “Cẩu đần.” Sau đó nắm tay con đỡ đầu của cẩu đần bước đi.
Bất quá y cũng không thể thân thiết với Harry được bao lâu, hiện tại đang là ban đầu vẫn chưa bắt đầu trận đấu, có rất nhiều người đang lục đục tới chỗ y, lều của gia tộc Malfoy với danh nghĩa chào hỏi ‘Anh hùng chiến tranh’, trong đó có đủ dạng thục nữ thế gia, thực rõ ràng, hai danh hiệu ‘Anh hùng giết chết Chúa tể Hắc ám’ và ‘Độc dược đại sư trẻ tuổi nhất châu Âu’ rất hấp dẫn giới nữ.
Severus khóa chặt cửa nhưng vẫn vô dụng, buổi tối lúc y đi xem trận đấu vẫn bị một đám nữ nhân vây quanh, mặc kệ y phát ra toàn bộ khí lạnh, nhưng nhiều người san sẻ nên khí lạnh của y cũng không có tác dụng gì lắm, hơn nữa lời nói độc ác y phun ra còn bị người ta nói là cá tính……
Mắt thấy sắc mặt người yêu nhỏ nhà mình ngày càng đen, y bất chấp tất cả, trực tiếp đẩy đám nữ nhân bước đi. Nhưng đã chậm, tiểu hoan không thèm quay đầu lại vọt tới ngồi giữa Sirius cùng Lupin, chỉ để lại cho y một cái ót.
Severus bất đắc dĩ nhìn chằm chằm cái ót kia tới khi trận đấu chấm dứt, vật nhỏ cũng không thèm nói với y một câu nào, trên đường về gương mặt nhỏ nhắn rất bình tỉnh kéo Draco đùng đùng bỏ đi, vừa tới khu lều trại đã chui vào lều gia tộc Malfoy——bởi vì lần này tới xem trận đấu, ngay cả Sirius cùng Lupin đều ở đây——sau đó kéo Draco vào phòng mình ‘Ầm’ một tiếng đóng cửa lại.
Severus đành phải trở về phòng dưới ánh mắt vui sướng khi người gặp họa của Lucius, tính toán chờ vật nhỏ bớt giận một chút sẽ qua dỗ. Chính là một lát sau, không đợi y qua Harry đã tự mình chạy tới.
Severus vui mừng quá đỗi kéo người ta vào lòng: “Ngươi không giận ta?”
“Ai nói!” Vật nhỏ thở hồng hộc đẩy ngã y xuống giường, sau đó vất giày qua một bên, sử dụng tay chân bò lên người u, ngoài mạnh trong yếu khóa ngồi trên eo y, rất có khí thế tuyên bố: “Em rất giận!”
Severus nhịn không được mỉm cười, đưa tay đỡ lấy thắt lưng cậu, trêu chọc: “Sao ta cảm thấy cậu Snape không giống đang tức giận, ngược lại giống đang dụ dỗ?”
Vật nhỏ đỏ bừng mặt: “Em, em chính là muốn dụ dỗ! Draco nói, phải để thầy phụ trách em, thầy sẽ không, sẽ không khanh khanh ta ta với đám nữ nhân đó nữa!”
Severus mỉm cười nhéo nhẹ thắt lưng cậu, nhìn vật nhỏ sợ hãi kêu một tiếng chút chút nữa nhảy nhỏm lên khỏi người hắn thì cười lớn hơn nữa. Y ngồi dậy, để người yêu nhỏ tách hai chân ngồi trên đùi mình, áp sát tai cậu phun nhiệt khí nói: “Tốt, vậy ngươi định làm thế nào để dụ dỗ ta?”
Vành tai nguyên bản trắng nõn lập tức đỏ ửng, Hary nhăn nhó cọ xát nửa ngày, cố gắng lấy dũng khí hôn y một chút, còn vươn đầu lưỡi liếm môi y.
Severus cười khẽ: “Chỉ vậy thôi sao? Cậu Snape dụ dỗ không khỏi quá đơn giản đi?”
Vật nhỏ hung hăng trừng mắt nhìn y, cắn môi mở nút áo sơ mi y, sau đó cánh tay run rẩy tới mức không thể tiếp tục nỗi nữa.
“Làm sao vậy?” Severus buồn cười nói: “Không phải muốn dụ dỗ ta sao?”
Người yêu nhỏ của y ủy khuất rớt nước mắt, nghẹn ngào nói: “Thầy lại khi dễ em….. rõ ràng biết em khó chịu còn như vậy……..”
Không xong! Chọc hơi quá đáng rồi!
Severus đau đầu, đành phải ôm cấy cậu nhẹ nhàng dỗ dành “Không phải ta khi dễ ngươi, thích ngươi mới như vậy a, ngươi khó chịu cái gì? Bởi vì đám nữ nhân ngu ngốc kia? Ta căn bản không để bọn họ trong lòng.”
Harry hít hít mũi, cắn một ngụm bên vai y, lẩm bẩm: “Bại hoại! Cắn chết thầy!”
Một ngụm này không cắn mạnh, Severus căn bản không thấy đau, ngược lại có chút dở khóc dở cười, vật nhỏ này càng ngày càng không được tự nhiên, rõ ràng luyến tiếc còn giả vờ hung tợn…….
“Được rồi, đừng tức giận, chẳng lẽ Draco trừ bỏ dạy ngươi cắn cũng không dạy làm gì khác sao?” Y xoa đầu vật nhỏ hỏi.
“Draco mới không dạy em cắn thầy!” Harry trừng mắt, sau đó cúi đầu bắt đầu tự cởi áo sơ mi của mình, tiếp tục đại kế dụ dỗ của cậu.
Tay Severus vuốt ve tấm lưng cậu, dần dần đi xuống, đột nhiên chạm phải một vật cứng trong túi tiền cậu, không đợi Harry lên tiếng đã lấy vật nọ ra, sau đó tựa tiếu phi thiếu nhìn người yêu nhỏ đang vội vàng cởi quần áo: “Dịch bôi trơn? Cũng là Draco đưa cho ngươi sao? Cái gì nó cũng biết a…….”
Động tác vật nhỏ lập tức cứng đờ, áo sơ mi mới cởi được một nửa còn nằm vắt vẻo trên khuỷu tay, thân hình cậu đỏ ứng lên, qua nửa ngày mới lúng túng nói: “Cậu ta nói, nói là lúc sinh nhật đã định tặng em, kết quả đã quên mất, sau này thì không có cơ hội……”
Severus mỉm cười hôn nhẹ lên trán cậu: “Được rồi, xem như nó có mắt, ngày mai không mắng nó.”
Harry do dự nửa ngày mới nhỏ giọng hỏi: “Vậy, vậy thầy rốt cuộc có muốn hay không nha?”
Severus dùng một nụ hôn thật dài cơ hồ làm cậu hít thở không thông để trả lời.
+++++
Hôn hôn, nhiệt độ cơ thể hai người dần dần lên cao. Tuy rằng trước kia vẫn không làm tới bước cuối cùng nhưng bọ họ đối với cảm giác này cũng không còn quá xa lạ, Hary bị người yêu lớn tuổi vuốt ve tới thắt lưng cũng mềm nhũn, vô lực tựa vào vai y thở hổn hển.
“Sev, Sev…… nóng……..” Âm thanh mềm mại của thiếu nhiên làm Severus nóng lên, cúi đầu ấn một nụ hôn lên bờ vai non mịn của người yêu nhỏ, lưu loát kéo áo sơ mi cậu ra, sau đó bàn tay to khô khan nóng bỏng nhanh chóng tập kích quả nhỏ trên ngực vật nhỏ, ôn nhu kiên nhẫn xoa nắn.
“Tê——!” Harry hút một ngụm khí, theo bản năng bắt lấy tay y, có chút kinh hoảng nhìn y.
Severus trấn an không ngừng hôn nhẹ cánh môi cậu: “Đừng lo, giao cho ta đi.”
Harry gật đầu, rụt rè buông tay y ta, hai tay thuận theo mà đặt lên vai y.
Đợi đến khi quần áo hai người đều trút bỏ hết, Harry đã sớm bị Severus áp trên giường làm bắn một lần. Vật nhỏ cùng người yêu lớn tuổi trần trụi dán khít vào nhau, cái mông vểnh lên bị phân thân nóng bỏng cứng rắn thúc nhẹ, nóng tới mức khí lực toàn thân đều tan biến, đôi mắt ngập nước, xấu hổ tới mức không dám liếc mắt nhìn Severus một cái.
Severus dịu dàng hôn lên cánh môi cậu, bàn tay đã sớm mở hộp thuốc mỡ, bất quá trước khi vói ngón tay vào giữa hai chân người yêu nhỏ, y dùng phân thân nóng bỏng của mình cọ cọ tiểu huyệt mềm mại, ôn nhu nói: “Thả lỏng.”
Vật thể nóng bỏng cứng rắn kia đẩy nhẹ huyệt khẩu mềm mại, Harry nhất thời cảm nhận được một lòng điện từ nơi đó xông ra khắp toàn thân, lúng túng kêu một tiếng: “Sev…..”
Vật nhỏ khẩn trương làm cơ thể lại mẫn cảm thêm vài lần, ngay cả hơi thở ấm nóng của Severus phun bên cổ cũng làm cậu run rẩy, da gà nổi lên khắp toàn thân. Thứ ướt át, nóng bỏng kia vẫn còn cọ xát bên tiểu huyệt, Harry thực sự chịu không nổi, nức nở lại gọi một tiếng: “Sev………”
Severus bị tiếng kêu của cậu làm suýt chút nữa không khống chế được, đành phải bớt phóng túng, đưa ngón tay dính đầy thuốc mỡ cắm sâu vào cơ thể cậu, vách thịt mềm mại nóng ấm bao quanh lấy y, giống như một cái miệng nhỏ đói khát tham tham mút lấy ngón tay.
“Nha ——!” Harry sợ hãi kêu một tiếng, đôi chân trắng nõn khẽ run một chút, theo bản năng muốn khép lại.
Severus tách chân cậu ta, đặt nửa người cậu lên đùi mình, tư thế này làm người yêu nhỏ vừa ngẩng đầu lên sẽ thấy ngón tay y đang ra vào tiểu huyệt mềm mại vô cùng dâm mĩ, vật nhỏ cả kinh hít sâu một hơi, nhắm chặt mắt lại không dám nhìn.
Severus vẫn lưu ý vẻ mặt của cậu, thấy vật nhỏ xấu hổ tới mức sắp bật khóc, y đành phải cố gắng làm nhanh hơn, một ngón tay ra vào vài cái, phát hiện không còn quá chặt như lúc vào, mới rút ra, hai ngón tay khép lại, lần này hai ngón đồng thời tiến vào trong, tiểu huyệt mặc dù có chút siết chặt lúc tiến vào nhưng cuối cùng cũng không gây ra đau đớn.
Cúi đầu hôn môi người yêu nhỏ, Severus ôn nhu hỏi: “Đau không?”
Harry nhắm chặt mắt, lắc đầu.
Cẩn thận quan sát vẻ mặt cậu, phát hiện không có khó chịu Severus mới thả lỏng, nhanh chóng khuếch trương cơ thể cậu, mở rộng dũng đạo, vách tường mẫn cảm bị ma xát, thuốc mỡ nhanh chóng hòa tan trong nhiệt độ nóng bỏng, theo ngón tay ra vào mà tích thành một sợi chỉ bạc chảy xuống lớp chăn bên dưới.
“Sev…….” Harry rốt cuộc chịu không nổi cảm giá tê dại này, ưỡn người muốn ôm lấy người yêu cầu xin y giúp đỡ, ai biết một chút sức lực này làm hai ngón tay Severus hung hăng quấy động vách tường, khoái cảm kịch liệt nhất thời theo va chạm kia lủi khắp cơ thể, vật nhỏ rốt cuộc bật khóc, cánh môi bị cắn sưng đỏ phát ra tiếng rên rỉ: “Ưm…. A….. Sev không cần…. không cần đụng nơi đó…… A……..”
Severus ngậm lấy miệng cậu, để những tiếng rên rỉ mê người kia chảy vào cổ họng, nếu còn để vật nhỏ gọi như vậy, y sợ mình không khống chế được.
Lúc tiểu huyệt có thể chứa được 3 ngón tay, Harry rốt cuộc nhịn không được bắn ra.
Thừa dịp cậu đang bị khoái cảm lan tràn khắp toàn thân, Severus rút ngón tay, để nóng bỏng của mình ngay cửa huyệt, ưỡn thắng lưng tiến vào.
Cơ thể Harry đã sớm bị khoái cảm không ngừng làm tốt chuẩn bị, bị mạnh mẽ tiến vào cũn không cảm thấy đau, chỉ khẽ giật giật cái mông, cảm thấy thứ gì đó cứng cứng nóng bỏng kéo căng trong cơ thể mình, cảm giác rất kì quái!
Cậu bất an nhìn người yêu đang áp trên người mình, hai tay vòng qua cổ y, sợ hãi hỏi: “Sev….. thầy, thầy sao lại không động?”
Severus hít một hơi, ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn còn muốn nói cái gì kia, cũng không dám để cậu nói thêm gì nữa, y sợ mình bị kích thích tới mức không kiềm được sẽ làm cậu bị thương, tuy rằng hiện tại cảm giác cũng đã sắp không khống chế được.
Y khắc chế xúc động của mình, nhẹ nhàng thong thả bắt đầu cử động.
Harry bị y hung hăng hôn, chỉ có thể tràn ra âm thanh ‘Ừ ngô ngô’ từ khe hở của cánh môi, nhưng nhìn đôi chân đang bấu chặt lấy thắt lưng người yêu lớn tuổi có thể thấy được, kích thích cũng không nhỏ.
Đợi đến khi cảm giác được vách tường thịt đang mút chặt lấy mình chậm rãi thích ứng, Severus rốt cuộc buông người yêu nhỏ đã sắp thở không nổi, đẩy nhanh tốc độ.
“Ưm….. không cần nhanh như vậy….. A…… chậm…. chậm một chút……” Harry bị đẩy tới mức cơ thể không ngừng trượt lên trên, đôi chân vô lực không thể kẹp lấy thắt lưng y, mềm nhũn thả xuống sàn đan, tùy ý y tiến tới, rất lâu vẫn không hề ngừng lại.
“Ô……. Sev….. nhanh, nhanh quá…….” Vật nhỏ nhịn không được ôm chặt cổ Severus tìm kiếm an ủi, người yêu lớn tuổi an ủi hôn nhẹ lên trán cậu, âm thanh trầm thấp ôn nhu vang lên bên tai: “Chịu không nổi?”
“Ân….. chịu, chịu không nỗi……” Harry chảy nước mắt, bị y thúc đẩy tới mức sắp mất đi ý thức: “Chậm một chút…….. được không……. Sev, chậm một chút…….”
Severus không chậm lại, ngược lại còn đẩy nhanh hơn nữa: “Ngoan….. chờ một lát sẽ thích ứng, chậm sẽ không thoải mái…….”
Vật nhỏ đáng thương bị y hung hăng đâm vào thật sâu, một câu hoàn chỉnh cũng không nói được, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ đứt quãng, Severus cố tình còn muốn kích thích cậu, cúi đầu ngậm lấy quả đỏ trước ngực cậu mút mạnh.
Harry vốn đã chịu không nỗi, những nơi mẩn cảm trên cơ thể bị kích thích làm hạ thân ngẩng đầu lên, dũng đạo cũng hung hăng kẹp chặt lấy phân thân y, vừa khóc vừa gọi tên y: “Sev——! Không được……. Sev giúp em…… muốn chết……”
Severus thở hổn hển cắn nhẹ quả đỏ, hỏi cậu “Không thoải mái sao?”
“Ưm….. thoải mái…… chính là, quá thoải mái…… chịu không nỗi…….” Vật nhỏ đang tan rã ý thức lắp bắp trả lời, rốt cuộc sau một trận co rút run rẩy bắn ra, vách tường hung hăng siết chặt, làm Severus cũng phun trào, tinh dịch nóng bỏng bắn sâu vào bên trong, làm cậu nhịn không được lại run rẩy vài cái.
Severus thở phào một hơi, áp lấy người yêu nhỏ, lật người cậu lại để cậu nằm dựa vào lòng ngực mình, ôn nhu vỗ về giúp cậu thuận khí: “Có khỏe không?”
“……….Ưm.” Người yêu nhỏ phát ra âm thanh bé xíu tới mức rất khó nghe được, không bao lâu sau hô hấp dần dần vững vàng, nặng nề ngủ thiếp đi.
Severus đành phải ôm cậu tới phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, sau đó làm một câu chú ‘đổi mới hoàn toàn’ cho sàng đan, mới ôm lấy cậu ngủ.
Chương 74: Cuộc Thi Tam Pháp Thuật
Năm học mới lại chuẩn bị khai giảng, Harry vì vậy mà vô cùng hưng phấn, mỗi ngày đều trông ngóng mau tới ngày 1 tháng 9.
Severus kì quái, năm rồi sao không thấy cậu nôn nóng tới khai giảng như vậy?
“Năm nay không phải có cuộc thi Tam Pháp Thuật sao.” Sau khi xem qua kí ức của y, Harry vẫn luôn chờ mong chuyện này: “Cuộc thi Tam Pháp Thuật a! Tuy rằng năm nay có lẽ sẽ không có người hãm hại em vào danh sách dũng sĩ, nhưng mà trận đấu kia vẫn rất ngoạn mục, Draco nhất định sẽ rất vui, cậu ta thích rồng như vậy……”
Severus có chút ghen tị: “Cả ngày cứ nhớ Draco!”
Vật nhỏ cười tủm tỉm sáp tới gần trêu chọc y: “Ai nha, ghen với con đỡ đầu của mình, thầy ngây thơ quá nha?”
Severus đen mặt, kéo người lại đánh đòn: “Lá gan không nhỏ, dám chê cười ta!”
Harry trừng mắt giả vờ làm bộ dạng hung ác: “Còn đánh nữa em sẽ cắn thầy!”
Severus nhếch khóe mông lộ ra nụ cười ác ý, giành trước cắn một ngụm lên môi cậu.
Vật nhỏ i ô kháng nghị, sau đó vô cùng anh dũng cắn ngược lại.
Từ sau lần đó hai người cuối cùng cũng đán vỡ giới hạn cuối cùng, lúc ở chung liền buồn nôn như vậy…… bất quá Severus cảm thấy rất tốt, bởi vì cảm giác hai người ngang hàng, vật nhỏ trước kia không dám nháo với y như vậy…….
Cứ như vậy ngọt ngào một thời gian, Hogwarts rốt cuộc cũng khai giảng.
Bởi vì đã biết trước chuyện này nên lúc Dumbledore tuyên bố năm nay không cử hành các trận đấu Quidditch để chuẩn bị cho cuộc thi Tam Pháp Thuật, Harry cũng không kinh ngạc, làm hại Neville ngồi bên cạnh không biết nội tình cứ lầm bầm: chẳng lẽ ở cùng một chỗ với giáo sư độc dược mặt than riết nên trở nên bình tĩnh như vậy sao……
Bởi vì Lockhart biểu hiện rất xuất sắc trong 2 năm qua nên năm nay Moody mắt điên (mặc kệ là thật hay giả) cũng không đảm nhiệm chức vụ giáo sư phòng chống nghệ thuật hắc ám, Lockhart phu nhân, ‘Giáo sư được hoan nghênh nhất Hogwarts’ vẫn đảm nhiệm chức vụ giáo sư Chăm sóc sinh vật huyền bí như cũ, bất quá năm nay danh hiệu ‘giáo sư tuyệt vời nhất’ của nàng bị khiêu chiến, ánh mắt sùng bái của nhóm tân tinh đều bắn về phía ‘Anh hùng chiến tranh’ Severus, thậm chí ngay cả nhóm trung nhiên cũng vô tức chăm chú nhìn y.
Điều này làm Lockhart phu nhân không thích chút nào, nàng vừa hung hăng cắt miếng thịt bò, vừa nhỏ giọng than thở: “Rõ ràng công ta lớn nhất…… nếu không nhờ ta bắn trúng JJ của Voldemort…….”
Severus hừ lạnh: “Ngươi có thể đi kể thành tích vĩ đại của mình với Rita Skeeter, bất quá sau đó ngươi sẽ thành kẻ địch của toàn bộ nam tính của Giới Phù Thủy.” Chuyện này ngươi đã nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lân rồi!
“Wow! Ta không nghe nhầm đi?” Nàng khoa trương trợn to mắt nhìn: “Severus Snape cư nhiên lại có ngày biết nói đùa? Thành thật khai báo đi, có phải thầy gặp được chuyện tốt không? Tỉ như tiểu hoan ngốc nghếch tự động yêu thương nhung nhớ v….v…..?”
Đáng chết! Người phụ nữ này sao cứ đâm trúng tim đen như vậy!
Severus vội vàng chuyên tâm ăn bữa tối.
Mặc kệ người phụ nữ đâm trúng tim đen mình hắc hắc cười bên cạnh.
Khai giảng được hai tuần, Harry lại bắt đầu than thở. Severus hỏi cậu làm sao, vật nhỏ mới nhăn mặt bất đắc dĩ nói: “Ai, Trelawney giáo sư bảo tụi em dựa theo sự vận hành của các hành tinh mà tiên đoán những gì xảy ra tháng sau, nghe nói, cô đặc biệt thích tụi em đoán ra mình sẽ xui xẻo vào tháng sau, vì thế em tìm thấy một ngôi sao báo rằng em đi đường sẽ bị ngã lăn quay, hoặc là lúc tắm rửa được một nửa mới phát hiện vòi nước bị hư linh tinh…….”
“Hoặc là ngươi có thể viết vì cơ thể không tốt nên phải trường kì ở lại chỗ của giáo sư độc dược, bởi vậy mỗi ngày đều bị la mắng, làm cu li v….v…..” Severus đề nghị: “Nếu ngươi viết như vậy, có lẽ trong mắt cô ta ngươi là học trò xui xẻo nhất Hogwarts.”
Harry bừng tỉnh đại ngộ gật đầu: “Đúng rồi! Sao em không sớm nghĩ ra chứ! Còn có thể viết là bị thầy phạt viết rất nhiều luận văn thật dài, hoặc là bị phạt xử lí độc dược v….v…!”
Tiếp đó cậu phát huy hết sức tưởng tượng, viết cuộc sống trong hầm của mình thành khổ sở không đâu kể siết, viết xong hai người còn vô cùng tự đắc cùng nhau cười phá lên……
Sau đó điểm bài tập về nhà môn Tiên Tri được rất cao, vật nhỏ vừa về tới hầm lập tức khoe với Severus: “Sev! Thầy là anh hùng!”
Severus mỉm cười ôm chầm lấy cậu: “Vậy ngươi làm thế nào cám ơn ta?”
Harry hôn lên mặt y một ngụm thật kêu: “Moa~thầy tốt nhất~”
Sau đó hai người bọn họ thường xuyên vắt óc ra thảm cảnh ‘Cứu thế chủ bị giáo sư độc dược ngược đãi’, trở thành một sở thích nhỏ của hai người, bất quá Trelawney giáo sư cùng nhóm tiểu động vật Hogwarts không rõ chân tướng từ đó về sau luôn nhìn Harry bằng ánh mắt đồng tình.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian